Lời ru của đá
Ta thương phận đá mồ côi
Cô đơn xanh giữa cõi đời mênh mông
Đời lăn lóc đá buồn không
Hoang vu gió quất cho lòng đá đau
Thề nguyền tạc đến ngàn sau
Trăm năm lỗi hẹn lạc nhau tìm về
Đá mòn mỏi, đá tái tê
Ta ru đá
Giữa bộn bề đa đoan.
T.N
Thứ Tư, 21 tháng 12, 2016
Thứ Hai, 21 tháng 11, 2016
Thứ Tư, 22 tháng 6, 2016
Thứ Tư, 11 tháng 5, 2016
Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2016
Mẹ tôi
Mẹ tôi tuổi đã xế chiều
Một
sương hai nắng cũng nhiều đắng cay.
Nuôi con khôn lớn từng ngày
Đồng
sâu gánh nặng vai gầy đường xa.
Tháng giông ngày bão đi qua
Nắng
bạc vai áo sương pha mái đầu.
Thương từng hạt lúa ngọn rau
Thương
từng vạt nắng thân cau hao gầy.
Thương con xa vắng bao ngày
Ngõ
chiều mẹ đợi vơi đầy nhớ thương.
Thứ Hai, 18 tháng 4, 2016
Chủ Nhật, 17 tháng 4, 2016
Thứ Bảy, 16 tháng 4, 2016
Thứ Ba, 12 tháng 4, 2016
Thứ Hai, 11 tháng 4, 2016
Thứ Ba, 5 tháng 4, 2016
Thứ Hai, 4 tháng 4, 2016
Chốn xưa.
Mười năm trở lại chốn xưa
Gió vừa chớm lạnh trời vừa sang đông
Mười năm chốn cũ ai mong
Bâng khuâng tìm lại đồi thông thủa nào
Vẫn xanh bóng núi xôn xao
Vẫn vành mây tím lạc vào mắt ai
Vẫn lòng nặng những u hoài
Vẫn chiều hun hút lối dài phân vân
Sương chiều níu nhẹ bước chân
Buông tay vẫn chạm bao lần chốn xưa
30/11/2015
Mười năm trở lại chốn xưa
Gió vừa chớm lạnh trời vừa sang đông
Mười năm chốn cũ ai mong
Bâng khuâng tìm lại đồi thông thủa nào
Vẫn xanh bóng núi xôn xao
Vẫn vành mây tím lạc vào mắt ai
Vẫn lòng nặng những u hoài
Vẫn chiều hun hút lối dài phân vân
Sương chiều níu nhẹ bước chân
Buông tay vẫn chạm bao lần chốn xưa
30/11/2015
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



