Thứ Hai, 18 tháng 4, 2016

Tháng ba.
Hoa xoan rụng tím đường quê
Tháng ba trống hội gọi về nắng xuân
Đỏ thềm hoa gạo bên sân
Xanh trong câu hát ngỡ gần môi em
Cánh cò nhịp võng chao nghiêng
Mênh mang gió thả nắng mềm cỏ non.
                            24/4/2016

Chủ Nhật, 17 tháng 4, 2016

Thơ
Em là duyên nợ đời tôi
Cho dù cách trở xa xôi cũng gần
Dù đời trong đục xoay vần
Thì em vẫn cứ vẹn phần trinh nguyên
Dù đời cay đắng ưu phiền
Bình yên tôi trọn một miền  riêng em.
                                       17/4/2016

Thứ Bảy, 16 tháng 4, 2016

Cỏ may

Tôi đi tìm chút cỏ may
Mà sao chỉ thấy giăng đầy cỏ gai
Nẻo về quen bước chân ai
Chiều nay vắng bóng lối dài mênh mang
Bao mùa lá rụng thu sang 
Chỉ mình tôi với là vàng chênh chao.

                                                                     Vô đề

                                                       Trở lại đồi thông chiều lá bay
                                                       Ngỡ em ngồi dưới gốc thông này
                                                      Tôi gom sỏi đá tìm bóng cũ
                                                      Sỏi cũng buồn thiu em có hay.

Thứ Ba, 12 tháng 4, 2016

Vô đề
Anh ngồi bên quán mưa ngâu
Cà phê nhỏ đắng giọt sầu bên hiên
Giọt dài giọt vắn triền miên
Tìm em chỉ thấy một miền hư không
Em về đâu nữa mà mong
Chỉ cà phê nhỏ bên lòng chênh chao.

Thứ Hai, 11 tháng 4, 2016

Vô đề

Vẫn lối cũ vẫn đường xưa
Chiều nay lạc bước gió mưa rã rời
Đìu hiu dòng nước đầy vơi
Vườn ai xao xác  rối bời hoa xoan.
                                         12/4/2016


Thứ Ba, 5 tháng 4, 2016

Tam giác mạch.

Tên em vừa lạ vừa quen
Giữa cao nguyên đá mây chen bốn mùa
Bình yên sương giỡn nắng đùa
Nguyên sơ như núi cho vừa bùa yêu
Xanh bao nhiêu tím bao nhiêu
Run run tôi đứng giữa chiều bên em.

Thứ Hai, 4 tháng 4, 2016

            Chốn xưa.
Mười năm trở lại chốn xưa
Gió vừa chớm lạnh trời vừa sang đông
Mười năm chốn cũ ai mong
Bâng khuâng tìm lại đồi thông thủa nào
Vẫn xanh bóng núi xôn xao
Vẫn vành mây tím lạc vào mắt ai
Vẫn lòng nặng những u hoài
Vẫn chiều hun hút lối dài phân vân
Sương chiều níu nhẹ bước chân
Buông tay vẫn chạm bao lần chốn xưa
                                30/11/2015